Chicken soup for the soul tập 2 - Phần 4

Chicken soup for the soul tập 2 – Phần 1

Chicken soup for the soul tập 2 – Phần 1. Xem những câu chuyện hay với những điều mới mà bạn chưa bao giờ gặp trong cuộc sống.

Tin tốt lành

Robert De Vincenzo là một vận động viên đánh gôn xuất sắc người Ac-hen-ti-na. Lần nọ, anh đăng quang trong một giải đấu. Khi nhận chi phiếu tiền thưởng xong và chụp hình lưu niệm với báo chí, anh trở lại tòa nhà câu lạc bộ để chuẩn bị ra về.

Lát sau, khi anh đang một mình đi ra bãi đậu xe thì một phụ nữ trẻ tiến đến gần anh. Cô ta chúc mừng chiến thắng của anh, rồi kể cho anh nghe về đứa con đang bệnh nặng và khó qua khỏi của mình. Hiện thời, cô không biết phải làm sao để thanh toán tiền khám chữa bệnh và viện phí cho đứa bé.
Chicken soup for the soul tập 2
De Vincenzo xúc động trước câu chuyện của người phụ nữ, liền lấy bút ký vào tấm chi phiếu tiền thưởng của mình và đưa cho người phụ nữ. “Xin cô nhận để lo cho cháu bé”, anh vừa nói vừa dúi tấm chi phiếu vào tay cô.Tuần sau, trong bữa ăn trưa ở câu lạc bộ, một viên chức của Hiệp hội đánh gôn chuyên nghiệp đến bàn của anh và nói: “Mấy đứa trẻ ở bãi đậu xe vào tuần trước nói với tôi rằng anh có gặp một phụ nữ ở đấy sau giải”. De Vincenzo gật đầu. Ông ta nói tiếp: “À, tôi có tin này cho anh hay. Cô ta là một tay lừa đảo. Cô ta chẳng có đứa con nào bị bệnh cả. Ả còn chưa lập gia đình nữa là. Cậu đã bị gạt rồi, anh bạn ạ”.Vincenzo hỏi lại: “Ý của ông là chẳng hề có đứa bé nào sắp chết cả phải không?”.

“Đúng vậy”, ông ta đáp.

“Đó là tin vui nhất trong tuần này mà tôi nghe được đấy”, De Vincenzo nói.

– The Best of Bits & Pieces
Hai người cùng nhìn bầu trời buổi tối qua những chấn song:

Một người chỉ thấỵ toàn một màu đen, còn người kia thì thấy những vì sao nhấp nháy.


Giá trị vĩ đại của một tai nạn

Tháng 12 năm 1914, phòng thí nghiệm của nhà bác học Thomas Edison bị thiêu rụi hoàn toàn trong một trận hỏa hoạn. Mặc dù con số thiệt hại vượt quá hai triệu đô la Mỹ nhưng công ty bảo hiểm chỉ bồi thường 238.000 đô la. Vì theo họ, toàn bộ tòa nhà được đúc bằng bê tông, một vật liệu được đánh giá là không bắt lửa. Ngọn lửa đêm hôm đó đã thiêu rụi nhiều công trình tâm huyết của cuộc đời Edison.
Giá trị vĩ đại của một tai nạn
Khi đám cháy vẫn chưa được dập tắt, Charles, cậu con trai 24 tuổi của Edison, hốt hoảng lùng sục, tìm kiếm cha mình giữa đống đổ nát mịt mù khói. Cuối cùng, cậu cũng tìm thấy Edison, rất bình tĩnh, đang quan sát cảnh tượng xung quanh. Gương mặt ông đỏ bừng phản chiếu hình ảnh đám cháy, mái tóc bạc trắng bay phất phơ trong gió.

“Tôi nhìn cha mà tim đau nhói”, Charles kể. “Cha tôi đã 67 tuổi, không còn trẻ nữa để bắt đầu lại khi mọi thứ đều cháy theo ngọn lửa. Khi trông thấy tôi, cha hét to: ‘Charles, mẹ con đâu?’. Khi tôi bảo rằng tôi không biết, ông nói, ‘Đi tìm và đưa mẹ con đến đây ngay. Mẹ con sẽ không bao giờ có dịp chứng kiến cảnh này trong cuộc đời một lần nữa đâu’”.

Sáng hôm sau, Edison nhìn đống hoang tàn và bảo: “Tai nạn này đã mang cho chúng ta một giá trị vĩ đại. Mọi lỗi lầm chúng ta gây ra đều bị xóa sổ hoàn toàn. Cảm ơn Thượng Đế. Giờ đây, chúng ta có thể bắt đầu lại”.

Ba tuần sau đám cháy, Edison cho ra đời chiếc máy hát đĩa đầu tiên.

– Theo The Sower’s Seeds của Brian Cavanaugh

Nếu ngôi nhà của bạn bị cháy, hãy tự sưởi ấm mình bằng ngọn lửa ấy.

– Ngạn ngữ Tây Ban Nha

Trái tim không có tuổi

Chiếc tàu thủy lướt đi, trên boong có rất nhiều người đang tận hưởng kỳ nghỉ thoải mái trên biển kéo dài ba ngày. Ở lối đi phía trước tôi là một người phụ nữ nhỏ bé trong bộ quần áo màu nâu nhạt. Đôi vai bà hơi khom lại, mái tóc trắng được cắt ngắn quá vai.
Trái tim không có tuổi

Từ loa phóng thanh của con tàu chợt vang lên một giai điệu quen thuộc của bài hát “Hãy bắt đầu điệu nhảy Beguine”. Và bất chợt, một điều thật tuyệt vời diễn ra ngay trước mắt tôi. Người phụ nữ – không để ý rằng có người đang ở phía sau lưng mình – nhanh nhẹn và duyên dáng bước theo tiếng nhạc

– toàn thân uyển chuyển, nhịp nhàng.

Khi đến gần cánh cửa dẫn đến toa ăn, bà trở lại vẻ nghiêm nghị và từ tốn bước vào trong.

Những người trẻ tuổi thường nghĩ rằng những người ở vào độ tuổi xế chiều như chúng tôi thì sẽ chẳng còn lãng mạn, chẳng hợp với khiêu vũ hay mộng mơ. Họ đánh giá chúng tôi qua dáng vẻ bề ngoài của tuổi tác, của những nếp nhăn, của những vòng eo to và của mái tóc muối tiêu.

Họ không thấy con người thực đang sống bên trong chúng tôi.

Không ai biết rằng tâm hồn tôi vẫn còn là tâm hồn của một cô gái mảnh mai, lớn lên ở một vùng ngoại ô Boston. Từ sâu thẳm lòng mình, tôi vẫn nghĩ tôi là con gái út trong một gia đình hạnh phúc, có một người mẹ xinh đẹp chăm sóc yêu thương và một người cha luôn luôn vui vẻ ở bên cạnh.Và tôi vẫn còn là một thiếu nữ lãng mạn khao khát tình yêu, một phụ nữ trẻ mong muốn khẳng định mình trong xã hội – nhưng tôi biết thổ lộ điều này với ai đây?

Chúng tôi cũng như người phụ nữ nọ, vẫn giữ lòng ngân vang tiếng nhạc. Với những vốn sống đã góp nhặt được, bề ngoài chúng tôi trông như những người đã trưởng thành, nhưng bên trong vẫn còn là những đứa trẻ con thích vui đùa, những thiếu nữ e thẹn, những người trẻ tuổi đầy ắp ước mơ. Trong chúng tôi vẫn luôn tồn tại những trải nghiệm cuộc sống, và cả những gì mà chúng tôi luôn muốn vươn tới.

Trong tim chúng tôi vẫn vang vọng những giai điệu rộn ràng của bài hát “Hãy bắt đầu điệu nhảy Beguine”. Và những khi chỉ có một mình, chúng tôi lại khiêu vũ.

– Beth Ashley

Mức độ lớn khôn trong cuộc đời của mỗi người tùy thuộc vào thái độ ứng xử của người ấy đối với người khác: dịu dàng với người trẻ, nồng nàn với người già, thông cảm với người có ý chí phấn đấu và khoan hòa với kẻ yếu và người mạnh. Bởi lẽ, cuộc đời mỗi người đến lúc nào đó sẽ phải lâm vào cảnh ngộ của những con người này.

 

– George Washington Carver

Tên trộm bánh quy

Một phụ nữ ngồi trong phòng đợi,

Trong nhiều giờ đằng đẵng trước chuyến bay. Cô cố tìm một quyển sách ưng ý nơi quầy sách, Mua một hộp bánh và tìm nơi ngồi nghỉ.

Khi đắm mình trong từng trang sách thì tình cờ cô thấy, Người đàn ông bên cạnh, trơ tráo biết mấy,

Lấy bánh từ chiếc hộp đặt giữa hai người. Để tránh cãi vã, cô đã cố làm ngơ.

Cô đọc sách, nhai bánh và sốt ruột xem đồng hồ. Trong khi hắn trơ tráo chén gần hết hộp bánh của cô. Từng phút trôi qua, cô càng giận tím mặt,

“Nếu ta không tốt bụng, hắn đã bầm mặt.”

Tên trộm bánh quy

Mỗi cái bánh cô lấy, hắn cũng lấy một cái, Khi chỉ còn một cái, cô tự hỏi hắn sẽ làm gì. Với nụ cười trên môi, và cử chỉ gượng gạo, Hắn lấy chiếc cuối cùng và bẻ đôi nó ra.

Đưa cho cô một nửa và ăn tiếp nửa kia,

Cô giật miếng bánh từ trên tay hắn và thầm nghĩ… “Thật trơ tráo và vô cùng khiếm nhã.

Sao hắn chẳng hề tỏ chút hàm ơn!”

Chẳng muốn tìm hiểu khi cơn nóng giận lên cao,

Cô thở phào khi chuyến bay được thông báo. Cô thu dọn đồ đạc và đi tới cửa vào,

Chẳng thèm ngoái nhìn tên trộm vô ơn.

Cô lên máy bay, và ngồi phịch xuống ghế, Rồi tìm cuốn sách cô đọc đã gần xong.

Cô lục túi xách của mình, và ồ lên kinh ngạc, Hộp bánh quy của cô, nằm ngay trước mắt.

“Nếu hộp bánh mình đây”, cô kêu lên tuyệt vọng,

“Thì ra những cái bánh kia là của ông ta và ông đã cố chia sẻ.” Quá trễ để nói lời xin lỗi, cô nhận ra trong hối hận

Rằng cô mới là người khiếm nhã, là tên ăn trộm vô ơn!

– Valerie Cox

 

Hãy đối xử với người khác theo cách mà bạn muốn họ đối xử với bạn.

– Matt. 7:12

Tại sao phải nản lòng?

Một ngày nọ, khi đang lái xe về nhà sau giờ tan tầm, tôi dừng lại ở công viên gần nhà để vào xem trận đấu bóng chày tranh giải địa phương. Vừa ngồi xuống băng ghế cạnh sân bóng, tôi hỏi một trong những cậu bé đang có mặt ở đó về tỉ số của trận đấu.

Tại sao phải nản lòng?

“Chúng cháu bị dẫn trước 14-0 ạ!”, cậu bé mỉm cười, trả lời tôi.

“Thật sao?”, tôi ngạc nhiên. “Thế mà nhìn cháu chẳng có chút gì nản lòng nhỉ!”

“Nản lòng ư?”, cậu bé hỏi lại với vẻ khó hiểu lộ rõ trên mặt. “Tại sao lại nản lòng cơ chứ? Trận đấu còn chưa kết thúc cơ mà!”

– Jack Canfield

Xem Download trọn tập 2 bên dưới.

Cảm ơn đã đọc rất vui khi các bạn chia sẽ bài viết cho mọi người xem

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *